GẢ ĂN CHƠI TRÁC TÁNG

Chương 1-2


Liễu Như Ngọc bị tiếng gà gáy làm cho thức giấc.

Lúc nàng mở mắt đã là bình minh rồi, mặt trời vừa ló dạng, ánh nắng dịu dàng rơi vào phòng, nha hoàn Ấn Hồng đã quay lại với những bông hoa phượng tiên mới hái trong sân, cắm vào bình hoa, nở nụ cười nhìn về phía Liễu Ngọc Như: “Tiểu thư dậy rồi à?”

Liễu Ngọc Như thở hổn hển, không trả lời lại, trong đầu nàng toàn là đôi mắt vừa tuyệt vọng vừa đau khổ kia, Ấn Hồng nhíu mày, đi tới trước mặt Liễu Ngọc Như, không khỏi nói: “Tiểu thư bị bóng đè sao?”

Lời nói của Ấn Hồng khiến Liễu Ngọc Như từ từ hoàn hồn, đến khi nàng phản ứng lại liền vỗ nhẹ lên trán mình, thở dài nói: “Là gặp một cơn ác mộng.”

Không chỉ là ác mộng, mà còn có hơi hoang đường.

Nàng không chỉ mơ thấy Cố Cửu Tư vốn dĩ không quen biết mà còn mơ tới việc Lương vương mưu phản, thiên hạ đại loạn.

Mọi người đều biết Lương vương chính là một vị vương khác họ trung thành tuyệt đối ở Tây Nam, trong tay Lương vương nắm trọng binh, từng có mấy lần cứu Thiên tử thoát khỏi nguy nan, vì khiến cho Thiên tử yên tâm mà đưa cả nhà già trẻ lớn bé của mình đến Đông Đô làm con tin, dẹp yên sự suy đoán của mọi người. Nếu ông ta muốn tạo phản thì không chừng đã sớm tạo phản rồi, còn để đến bây giờ sao?

Tuy rằng không biết cụ thể tên của người đang làm Tiết độ sứ ở U Châu, nhưng chỉ biết là họ Triệu, cũng không phải là Phạm Hiên như nàng mơ thấy.

Mà Cố Cửu Tư và Vương Vinh….

Nhà hai người họ vẫn qua lại thân thiết, tuy rằng nghe nói Vương Vinh và Cố Cửu Tư không qua lại với nhau, nhưng chắc hẳn là quan hệ cũng không kém, sao có thể có chuyện hắn đánh gãy chân Vương Vinh được?

Ngẫm nghĩ kỹ một lượt, Liễu Ngọc Như chợt cảm thấy buồn cười, nàng lại có thể bị giấc mộng như vậy dọa sợ.

Sao lại mơ đến Cố Cửu Tư?

Nàng không khỏi suy đoán, cảm thấy mình cũng quá kỳ lạ rồi.

Thực ra nàng và Cố Cửu Tư vốn dĩ là dùng tám sào tre cũng bắc không đến, Cố Cửu Tư là nhi tử trưởng của nhà phú hào có quyền thế nhất ở thành Dương Châu này, mà nàng chỉ là nữ nhi không được sủng ái của một nhà bán vải. Sở dĩ biết Cố Cửu Tư chẳng qua là vì vị thiếu gia này không ngừng náo loạn trong thành Dương Châu, đến đâu cũng nghe nói tới.

Hôm nay nghe nói hắn đến Xuân Phong lâu, vung tiền như rác để giành được nụ cười của hoa khôi, hôm sau lại nghe nói hắn ở trong sòng bạc đánh cược vạn lượng bạc rồi thua sạch chỉ trong một đêm. Thỉnh thoảng nàng cũng gặp Cố Cửu Tư ở chợ, cậu ấm này rất khiến người ta chú ý, luôn mặc một thân bạch y, cầm trên tay một cái quạt giấy, nhấc theo một cái lồng chim, trên mặt là nụ cười xuân phong đắc ý, khóe mắt đuôi mày đều là ngạo mạn khinh bỉ.

Dung mạo quá tốt nhưng lại huênh hoang khoác lác, muốn không nhận ra cũng khó.

Nàng không biết là Cố Cửu Tư có biết nàng hay không, nàng nghĩ có lẽ là biết, dù sao nàng ở thành Dương Châu cũng có một chút tiếng tăm, nhưng tiếng tăm này cũng không phải là chuyện gì đáng để ăn mừng, nguyên nhân không có gì khác, tiếng tăm của nàng chính là: Nổi danh khốn khổ.

Nhà nàng ở Dương Châu, miễn cưỡng thì cũng chen vào được hàng ngũ phú thương, lấy tơ lụa vải vóc làm kế sinh nhai. Phụ thân nàng Liễu Tuyên tính cách phong lưu, mà mẫu thân nàng Tô Uyển lại được phụ mẫu của bà nhờ người làm mai để gả đi, vậy nên dù là chính thất nhưng bà cũng không được sủng ái, hơn nữa cơ thể cũng không tốt, nhiều năm như vậy cũng chỉ sinh được một nữ nhi là Liễu Ngọc Như, ngược lại thiếp thất Trương Nguyệt Nhi lại sinh ra được một nam một nữ.

Không có nhi tử, trong thời đại này chính là lỗi lầm lớn nhất của nữ tử, thế nên tuy Tô Uyển là chính thê nhưng việc bếp núc trong nhà lại do Trương Nguyệt Nhi quản lý, có tiếng không có miếng, vậy thì đương nhiên là cuộc sống không được như ý cho lắm, ngay cả toàn bộ thành Dương Châu cũng biết, Liễu Tuyên ái thiếp diệt thê, vô cùng đồng cảm với Tô Uyển và Liễu Ngọc Như.

Sống trong hoàn cảnh như vậy, Liễu Như Ngọc càng phải học cách tuân thủ quy củ, hiểu thời thế, biết tiến lùi, gặp ai cũng có phần thân quen, không làm bất cứ chuyện gì vượt qua phép tắc, trở thành một tiểu thư khuê các tiêu chuẩn, tìm một người thích hợp, vẻ vang gả đi, yên phận sống qua một đời, đây chính là kế hoạch đời này của nàng.

Nàng là người rất có mục tiêu và nỗ lực thực hiện, vì đời này mà nàng đã sớm tính toán, nàng muốn gả cho Đại công tử của Diệp gia, Diệp Thế An.

Diệp gia không giống với những thương hộ như họ, Diệp gia xuất thân là sĩ tộc*, trước kia Diệp gia ở đối diện Liễu gia, cũng coi như là môn đăng hộ đối. Liễu Ngọc Như và Đại tiểu thư Diệp gia Diệp Vận có quan hệ thân thiết, nàng thường đến Diệp gia tán gẫu, nàng đã sớm nhìn ra gia phong đoan chính của Diệp gia, người nhà họ không phải là người ghét bần yêu phú, lão thái thái cũng thích nàng, mà vị công tử Diệp Thế An này, lúc trước khi còn chưa đến thư viện Bạch Lộc nàng cũng có gặp qua mấy lần, lúc đó còn nhỏ nên không nhìn ra được tướng mạo, nhưng khi lớn lên cũng được xem như là đoan chính, tuy rằng không thích nói chuyện cho lắm nhưng làm việc lại rất kiên định, khi còn nhỏ chính là người học bài tốt nhất trong đám đồng học, sau này có lẽ cũng có thể kiếm được một cái công danh. Con người Diệp Thế An không tồi, Diệp gia cũng tốt, gả đến đó gần như là có thể thỏa mãn mục tiêu một đời “An ổn” của nàng. (*: Dòng dõi học hành làm quan.)

Vì gả cho Diệp Thế An mà nàng thường đến Diệp gia tìm Diệp Vận, sau đó cùng Diệp Vận chăm sóc Diệp lão thái thái, làm cho Diệp lão thái thái hài lòng, một lần chăm sóc như thế chính là bảy, tám năm, Diệp lão thái thái cũng dần dần để ý đến nàng. Thay vì để cháu trai cưới một người không biết gốc gác, chẳng bằng cưới một người hiểu tận gốc rễ lại thân thiết như Liễu Ngọc Như.

Thế là một ngày trước lễ cập kê của nàng, Diệp lão thái thái tự mình tới cửa làm khách của nàng, lén nói với nàng: “Qua một thời gian nữa ta sẽ lại một mình tới tìm phụ mẫu con tâm sự.”

Nghe được lời này, nàng đương nhiên là hiểu rõ ý tứ của Diệp lão thái thái, nên nàng vẫn luôn chờ.

Chờ mãi đến hôm nay, nàng lấy nước rửa mặt, để cho mình tỉnh lại từ cơn ác mộng, lại nghe thấy Ấn Hồng vui vẻ nói: “ Tiểu thư, Diệp lão thái thái đến rồi!”

Nghe thấy thế, trong lòng Liễu Ngọc Như nhanh chóng nhảy dựng lên.

Nàng rất muốn lên phòng trước để nghe một chút xem Diệp lão thái thái nói thế nào, nhưng nàng là vãn bối, chưa được gọi, dù sao thì cũng không ổn, sau khi đợi đã lâu, cuối cùng cũng có người tới, bảo Liễu Ngọc Như lên phòng trước, Liễu Ngọc Như đã rửa mặt xong xuôi, nàng hít sâu một hơi, đi theo tỳ nữ đến phòng trước.

Trong phòng có ba người đang ngồi, Diệp lão thái thái ngồi phía trên bên trái, Liễu Tuyên ngồi ở bên phải, mà Trương Nguyệt Nhi lại cười nhẹ nhàng ngồi ở trên ghế bên cạnh gần Liễu Tuyên nhất, đang nói chuyện với Diệp lão thái thái.

Liễu Ngọc Như đầu tiên là ngẩn người, sau đó vội vàng cúi đầu bước đến, che đậy tâm tình hơi không vui của mình.

Diệp lão thái thái thấy nàng đến thì vui vẻ nói: “Nào nào, Ngọc Như, qua đây ngồi nói chuyện.”

Liễu Ngọc Như ngẩng đầu cười cười với Diệp lão thái thái, nhưng vẫn cung kính hành lễ trước, sau đó được sự cho phép của Liễu Tuyên thì mới đi đến ngồi xuống bên cạnh Diệp lão thái thái. Diệp lão thái thái nắm tay nàng cười nói: “Ngọc Như à, thật sự là ta đã gặp được cô nương ngoan ngoãn lễ phép nhất rồi. Lúc trước ta đã nghĩ đến, gia giáo của Liễu gia tốt như vậy, lại có thể dạy dỗ một cô nương tốt như thế, nếu như cô nương này là cháu gái của ta, vậy thì quá tốt rồi.”

“Lão phu nhân nói gì vậy,” Liễu Tuyên rót trà cho Diệp lão thái thái, cười nói: “Có lẽ là vì Ngọc Như thường xuyên ở bên cạnh lão phu nhân, lão phu nhân dạy dỗ rất tốt. Diệp gia là dòng dõi thư hương, làm cho Ngọc Như của chúng ta cũng được lây một chút hương mực.”

Sau khi hai bên khen ngợi lẫn nhau xong, cuối cùng Liễu Tuyên cũng nói với Liễu Ngọc Như việc chính, ho nhẹ một tiếng nói: “Ngọc Như à, ngày hôm nay lão phu nhân tới là để bàn bạc với chúng ta về hôn sự của con. Bà ấy hy vọng con có thể cùng với Đại công tử Diệp gia Tần Tấn chi hảo*, chúng ta gọi con đến là để hỏi một chút, con nghĩ thế nào?” (*: thành ngữ này vốn nói về hai nước thông gia hữu hảo. Nhưng ngày nay người ta vẫn thường dùng nó để chỉ về nghĩa tình hôn nhân.)

Nghe xong lời này, Liễu Ngọc Như đè nén sự kích động, dịu dàng nói: “Ngọc Như nghe lời phụ mẫu.”

Mọi người nở nụ cười, Liễu Tuyên nói: “Vậy thì quyết định thôi. Nhưng mà hình như bây giờ Đại công tử đang tham gia thi Hương, không biết là lời cầu hôn phải chờ đến khi nào?”

Nói xong, dường như Liều Tuyên hơi rầu rĩ nói: “Ta nghe nói vị Đại công tử nhà Cố gia kia cũng đã đến tuổi rồi, mẫu thân hắn đang vì hắn mà thăm hỏi khắp nơi, lúc trước mới đến cửa Lưu gia. Lão phu nhân,” Liễu Tuyên quay đầu, nói với Diệp lão thái thái: “Phải nắm chắc một chút.”

Tất cả mọi người đang ngồi đều hiểu rõ ý tứ của Liễu Tuyên, Cố Cửu Tư nổi danh là bá vương ở Dương Châu, lại gia lớn thế lớn, phụ mẫu hắn đương nhiên là muốn cưới cho hắn cô nương tốt nhất thành Dương Châu. Chỉ là phàm là cô nương tốt ở trong thành Dương Châu đều không lọt vào mắt hắn, sợ là sợ hắn lùi lại mà cầu xin việc khác, đến yêu cầu cưới Liễu Ngọc Như, một cô nương nổi bật, gia thế bình thường, đến lúc đó ỷ vào gia thế để ép buộc, dù cho không gả cũng phải gả.

Chỉ là nếu như Cố Cửu Tư đã đến Lưu gia rồi thì chắc là sẽ không đến Liễu gia, dù sao bối cảnh của cô nương Lưu gia Lưu Vũ Tư cũng tốt hơn Liễu Ngọc Như. Bây giờ Liễu Tuyên nói đến chuyện này, chẳng qua chỉ là cho Liễu Ngọc Như thêm chút thể diện mà thôi.

Mà Liễu Ngọc Như nghe thấy “Lưu gia” thì theo bản năng giương mắt nhìn một cái, trong lòng có hơi bất an. Lưu Vũ Tư là bạn khuê phòng của nàng, có tình nghĩa thắm thiết với nàng, Cố Cửu Tư đến nhà nàng ấy rồi sao?

Nàng rũ mắt suy nghĩ, đợi một lát nữa sẽ đến gặp Lưu Vũ Tư.

Mà Diệp lão thái thái nghe xong lời của Liễu Tuyên thì cũng không nghĩ nhiều, chỉ nói: “Ngài yên tâm, chờ thi Hương xong xuôi rồi ta sẽ lập tức bảo nhi tử ta dẫn theo Thế An tới cửa cầu hôn.”

“Vậy chi bằng Diệp lão thái thái tới cầu hôn trước đi?” Trương Nguyệt Nhi đúng lúc mở miệng: “Chuyện này vốn dĩ cũng là chuyện của người lớn, ngược lại Đại công tử có về hay không cũng không sao, cứ quyết định trước để tránh sau này lại xảy ra biến cố.”

“Chuyện này sợ là không được,” Diệp lão thái thái lắc đầu: “Một người bằng hữu của nhi tử ta nhậm chức Tiết độ sứ ở U Châu, nó vội đi chúc mừng rồi, còn chưa về.”

Nghe thấy “Tiết độ sứ U Châu”, Liễu Ngọc Như theo bản năng nói: “Là họ Phạm ạ?”

Tất cả mọi người nhìn về phía nàng, Liễu Ngọc Như ngẩn người, bản thân nàng cũng không rõ vì sao mình lại đột nhiên hỏi câu này.

Có lẽ là giấc mộng lúc sáng vẫn còn làm cho nàng hơi hoảng hốt, nhưng mà cũng đã hỏi rồi, cũng không phải là chuyện gì lớn, nàng cố gắng thả nhẹ giọng nói, giả vờ hồ đồ: “Tiết độ sứ đại nhân tân nhiệm của U Châu, có phải là họ Phạm tên Hiên không ạ?”

“Sao con biết?” Diệp lão thái thái hơi kinh ngạc, trong lòng Liễu Ngọc Như đột nhiên cả kinh, giống như đã nhận được một lời cảnh báo, nhưng trên mặt nàng lại không biểu hiện ra, chỉ nói: “Có nghe bằng hữu nhắc đến, lúc trước con còn không tin, vị trí Tiết độ sứ nói đổi là đổi sao?”

“Hóa ra là vậy,” Diệp lão thái thái cười lên: “Con nói cũng phải, nhưng mà Phạm Hiên này đã nhậm chức ở U Châu mười ba năm rồi, căn cơ vững chắc, Tiết độ sứ tiền nhiệm bệnh qua đời, trước khi mất còn tiến cử hắn, lúc này mới để hắn làm Tiết độ sứ.”

Nghe nói như thế, Liễu Tuyên gật đầu, cảm khái nói: “Đời người vô thường….”

Chuyện hôn sự gần như đã nói xong, Diệp lão thái thái nói chuyện phiếm một lúc rồi mới đứng dậy rời đi.

Diệp lão thái thái đi rồi, Liễu Ngọc Như về phòng, cho Ấn Hồng lui xuống, cả người trở nên sốt ruột.

Nàng đi tới trước bàn đọc sách, bắt đầu ra sức viết ra thông tin trong giấc mộng.

“Tiết độ sứ U Châu, Phạm Hiên.”

“Cố Cửu Tư, Vương Vinh.”

“Lương vương.”

……..

Nàng viết ra toàn bộ những chuyện xảy ra trong mộng, nhìn chữ trên giấy, trong đầu lại hiện lên đôi mắt của Cố Cửu Tư.

“Cứu ta…..”

Nàng từ từ nhắm mắt lại.

Phạm Hiên….. rốt cuộc là trùng hợp hay là dự báo?

Có lẽ là trùng hợp nhỉ?

Liễu Ngọc Như cố gắng thuyết phục chính mình, có lẽ là nàng đã từng nghe tin tức này ở đâu đó, chỉ là đã quên mất thôi….

Nàng tìm vô số lý do. Nhưng đã một lúc lâu rồi mà nàng vẫn không nhịn được, đứng lên nói: “Giúp ta đi nói với Nguyệt di nương một tiếng, ta muốn đến Lưu gia một chuyến, xin bà ấy cho phép.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Advertisment ad adsense adlogger