THÁI THƯỢNG KIẾM TÔN

Chương 2: 2: Thông Thiên Ma Quân 2


Trong ánh mắt nữ tử áo trắng lộ ra vẻ lạnh lẽo, lạnh giọng mở miệng nói.

– Tà ma ngoại đạo? Ha ha, không sai, bổn quân là tà ma ngoại đạo! Ta biết ngươi không sợ chết, thế nhưng rơi xuống trong tay ma đầu như ta, ngươi cho rằng không sợ chết là được sao?
Trong miệng phát ra thanh âm cười to, đột nhiên ánh mắt trung niên rơi xuống trên người Bạch Nhạc.

– Vân Mộng Chân, ngươi thấy thiếu niên này làm vị hôn phu của ngươi được không?
Con ngươi của Vân Mộng Chân co rụt lại, trong lòng phát lạnh, thân là Thánh nữ của Đạo Lăng Thiên Tông, nàng không sợ chết, nhưng trên đời này có một số việc, so với tử vong càng đáng sợ hơn vô số lần.

– Các ngươi là ai? Dám làm càn ở Linh Tê Kiếm Tông!
Bạch Nhạc làm sao cũng không nghĩ tới sự tình sẽ dính đến trên người mình, trở tay nắm lấy búa đốn củi, ra vẻ trấn định lớn tiếng quát.

– Ngươi là đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông?
Hai tay thả lỏng phía sau, trung niên xoay người lại lạnh nhạt hỏi.

Từ huyết ảnh biến thành, khuôn mặt của trung niên có vẻ hơi mơ hồ, nhưng khí chất lại làm cho người khắc sâu ấn tượng, phảng phất như chỉ cần hắn đứng ở đó, chính là trung tâm của thiên địa.

Dù chỉ nhàn nhạt quét nhìn Bạch Nhạc một cái, nhưng trong chớp mắt này, Bạch Nhạc lại đột nhiên cảm nhận được áp lực cực kỳ kinh khủng, toàn thân run rẩy, Bạch Nhạc có thể cảm nhận được đối phương kinh khủng, nhưng cũng chính bởi vì vậy, mới càng cắn chặt răng nói.

– Phải!
Đệ tử Linh Tê Kiếm Tông, có lẽ đối phương sẽ còn kiêng kị mấy phần, nhưng nếu chỉ là một tạp dịch, như vậy dù giết mắt cũng sẽ không nháy một cái.

– Ở trước mặt ta còn dám nói láo, cũng xem như có mấy phần can đảm nha.

Trong mắt trung niên lộ ra mỉm cười, khoan thai mở miệng nói.

Trong lòng Bạch Nhạc run lên, nhưng mặt ngoài lại không thể không tiếp tục mạnh miệng.

– Ai nói láo?
– Ha ha ha!
Nghe vậy trung niên lại cười to.

– Ngay cả một tia linh lực cũng không có tu ra, Linh Tê Kiếm Tông là không thu được đệ tử sao?
– !
Lông mày Bạch Nhạc nhảy một cái, lúc này mới ý thức được, gặp phải cao thủ rồi, cái nói láo này tự nhiên không cách nào nói được nữa.

Vừa nghĩ đến đây, ngược lại khơi dậy mấy phần khí chất lưu manh của hắn, Bạch Nhạc tức giận nói.

– Không sai, ta chỉ là một tạp dịch nho nhỏ, cái gì đệ tử Linh Tê Kiếm Tông, bất quá là ta thiếp vàng lên mặt mình thôi ! Bất quá, nơi đây chính là địa bàn của Linh Tê Kiếm Tông lại không giả, chờ cao thủ của Linh Tê Kiếm Tông ta đến, sẽ đánh ngươi hồn phi phách tán!
– Cao thủ của Linh Tê Kiếm Tông? Ha ha, một Linh Tê Kiếm Tông nho nhỏ, cũng có người dám tự xưng cao thủ ở trước mặt bổn quân?
Trong mắt Thông Thiên Ma Quân lóe lên vẻ khinh thường, ngạo nghễ mở miệng nói.

– !

Giờ khắc này, Bạch Nhạc cảm giác cả người mình choáng váng.

Một Linh Tê Kiếm Tông nho nhỏ?
Đến tột cùng đối phương là ai, cũng dám nói ra lời lớn lối như thế?
Chỉ là Thông Thiên Ma Quân lại không có ý tứ tiếp tục phản ứng Bạch Nhạc, lặng lẽ nhìn Vân Mộng Chân, trong mắt tràn đầy vẻ châm chọc.

– Thánh nữ của Đạo Lăng Thiên Tông ngươi không phải băng thanh ngọc khiết, mắt cao hơn đầu sao? Hôm nay bản quân càng muốn để tên tạp dịch đê tiện này phá thân của ngươi!
Nghe được lời này, Vân Mộng Chân biến sắc, quay người muốn trốn, chỉ là không còn kịp rồi.

Thân ảnh nhoáng một cái, Thông Thiên Ma Quân lật bàn tay, bỗng nhiên hóa thành một biển máu, trong nháy mắt bao phủ Vân Mộng Chân!
Trước đó Vân Mộng Chân có thể một đường đuổi theo Thông Thiên Ma Quân, cũng không phải Thông Thiên Ma Quân thật không làm gì được nàng, mà vì hắn không muốn bỏ qua tính mạng của mình mà thôi, bây giờ bị Vân Mộng Chân đuổi kịp, lại triệt để khơi dậy hung tính của Thông Thiên Ma Quân, làm hắn từ bỏ hi vọng khôi phục, cưỡng ép vận chuyển lực lượng thần hồn phản kích.

Chỉ chốc lát, linh khí trong cơ thể Vân Mộng Chân liền bị ma khí ăn mòn, tu vi mất hết.

Ngay lúc đó, tay của Thông Thiên Ma Quân vồ một cái, Bạch Nhạc lập tức cảm nhận được một cỗ hấp lực kinh khủng đập vào mặt, căn bản không có bất luận lực lượng phản kháng gì, liền bị ném vào trong biển máu.

– Ha ha, đây là Thánh nữ của Đạo Lăng Thiên Tông, thế gian không biết bao nhiêu thiên tài vì nàng khuynh đảo, nói một câu điên đảo chúng sinh cũng không quá! Càng khó được hơn là, nàng vẫn còn tấm thân xử nữ, cho ngươi lấy nguyên âm của nàng, để ngươi hưởng hết diễm phúc! Đây là chuyện tốt bao nhiêu người cầu còn không được, lại tiện nghi tiểu tử ngươi, ngươi còn không cám ơn ta sao?
Trên mặt lộ ra một vòng vẻ kiêu ngạo, Thông Thiên Ma Quân lớn mở miệng cười nói.

– Đánh rắm, Bạch Nhạc ta là nam nhi tốt, há có thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, làm ra sự tình bỉ ổi như thế?
Trong miệng phát ra tiếng hô kinh sợ, Bạch Nhạc liều chết giãy dụa, mưu toan chạy ra huyết hải bao phủ, đây cũng không phải giả vờ giả vịt, mà là thật một lòng kháng cự!
Không phải Vân Mộng Chân không xinh đẹp, mà là trong lòng Bạch Nhạc từ đầu đến cuối có sự kiêu ngạo của mình, cho dù thích một người, cũng không nguyện lấy loại phương thức bỉ ổi này đạt được đối phương.

Huống chi, nghe ý tứ trong lời nói của Thông Thiên Ma Quân, tạp dịch đê tiện? Trong mắt hắn, mình bất quá chỉ là một công cụ nhục nhã nữ tử kia mà thôi!
Ngươi nguyện ý làm một công cụ sao? Bạch Nhạc không biết những người khác có nguyện ý làm loại công cụ này hay không, nhưng chí ít hắn không nguyện ý.

Chỉ là bằng chút khí lực của Bạch Nhạc, cho dù hết toàn lực cũng đâu có thể tránh thoát.

Thời điểm hô hấp, Bạch Nhạc cảm thấy có huyết sắc tràn vào cơ thể mình, trong nháy mắt liền triệt để mất đi quyền khống chế thân thể.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Advertisment ad adsense adlogger