TÔI CHỈ THÍCH KHUÔN MẶT CỦA EM

Chương 2


Mạt Minh tập trung vào việc lái xe, ánh đèn neon bên ngoài cửa sổ xe phủ một vầng hào quang lên khuôn mặt trong trẻo của cậu.

Nó đẹp đến mức khiến trái tim phải loạn nhịp.

Tác dụng của cồn dâng lên, Hàn Thiệu Chu đầu óc mơ hồ, đưa tay muốn chạm vào mặt Mạt Minh. Mạt Minh lập tức nhẹ giọng nhắc nhở:” Anh Chu, em đang lái xe”.

Hàn Thiệu Chu thả tay xuống, chép miệng:” Một tháng rồi không gặp em”.

Mạt Minh mỉm cười, lẳng lặng liếc nhìn Hàn Thiệu Chu qua kính ngắm.

Men theo những con phố nhộn nhịp với ánh đèn neon, cuối cùng chiếc xe cũng được lái vào nhà để xe dưới lòng đất của một chung cư cao cấp.

Mạt Minh đỡ Hàn Thiệu Chu vào thang máy, Hàn Thiệu Chu ôm sát vòng eo Mạt Minh, dụi mặt vào mái tóc mềm mại của Mạt Minh.

Cuối cùng cũng trở về căn hộ, trước khi Mạt Minh kịp thay giày, Hàn Thiệu Chu đã vươn tay nắm lấy cằm của cậu, ép cậu vào thành tủ trên hành lang hôn xuống.

Mùi rượu nồng nặc lập tức quấn lấy Mạt Minh.

Với Mạt Minh, Hàn Thiệu Chu không bao giờ kiềm chế.

Có lẽ là bởi vì uống rượu, cộng thêm một tháng không gặp, Hàn Thiệu Chu lần này có chút không chịu đựng nổi.

Mạt Minh cầu xin cũng vô ích, cậu dùng sức nâng đầu của Hàn Thiệu Chu đang vùi ở cổ mình, buộc hắn phải ngẩng đầu lên.

“Ngày mai em có buổi chụp ảnh tạp chí.”

Mạt Minh thở hổn hển, “Đừng cắn cổ em.” Hàn Thiệu Chu cười: “Vậy thì anh sẽ cắn đùi em?”

“…”

Hàn Thiệu Chu trên giường không có làm điều gì đặc biệt, chính là thể lực của hắn quá mức khủng bố, vẫn luôn dằn vặt Mạt Minh mãi đến hơn hai giờ sáng mới yên tĩnh, xong việc hắn ôm Mạt Minh vào phòng tắm, vệ sinh được nửa suýt chút nữa đã không kiềm chế được muốn tiếp tục làm.

Thật kỳ lạ là hắn không làm điều đó trong một tháng.

Hắn rất hiếm khi cưng chiều tiểu tình nhân của mình, cho dù cậu ấy có dáng người đẹp, tính cách như một chú cừu nhỏ luôn ngoan ngoãn, hiểu chuyện, hắn dường như không thể nổi nóng khi ở bên cạnh cậu ấy.

Từ phòng tắm đi ra, Mạt Minh vừa nằm vào giường đã ngủ thiếp đi, cậu thật sự quá mệt mỏi, trong giấc mơ vẫn còn nhíu mày, Hàn Thiệu Chu theo thói quen đưa tay ra.

Hàn Thiệu Chu không có ngủ nhiều, nếu không phải vì Mạt Minh không chịu được, hắn cảm thấy có thể dằn vặt Mạt Minh đến tận hừng đông.

Hàn Thiệu Chu đứng dậy đi ra ban công bên ngoài cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn nhà, châm một điếu thuốc và hút, cầm điện thoại di động lên mới phát hiện mấy tiếng trước Triệu Thành đã gửi cho hắn vài tin nhắn.

[Triệu Thành]: Lão Hàn, cậu cho rằng tôi hoa mắt sao? Tôi cảm thấy tiểu tình nhân của cậu có chút giống ai đó [dở khóc dở cười]

[Triệu Thành]: [Tôi hiểu cậu · jpg]

[Triệu Thành]: Thành thật mà nói, nó gần như là siêu nguyên bản [Ngón tay cái]

[Triệu Thành]: Lần tới uống rượu, cậu phải nhớ mang theo Mạt Minh [Cười khà khà]

Hàn Thiệu Chu: “…”

Hắn vẫn luôn không nói đến sự tồn tại của Mạt Minh với bạn bè, một là cảm thấy không cần thiết, dù sao mối quan hệ này sẽ tan vỡ, cũng không đáng để nói, chỉ cảm thấy khó chịu là Triệu Thành đã nhìn ra “chân tướng” và cố tình trêu ghẹo hắn.

Hắn không thể có được người mình thích, nên đã tìm một người giống với người mình thích để làm thế thân. Tuy nói điều này khá nhàm chán, nhưng mọi chuyện trải qua như thế nào trong lòng Hàn Thiệu Chu rất rõ ràng.

Đêm nay, hắn thản nhiên giới thiệu Mạt Minh với Tần Hựu và Giang Hề, chính là cảm thấy điều này không quan trọng, dù sao Mạt Minh là thế thân cũng được hay người tình cũng được, dù sao hắn cũng cảm thấy thoải mái trong chuyện này. Tuổi tác hiện tại của hắn tinh lực cực kỳ dồi dào cũng cần phải được giải tỏa nhu cầu sinh lý và áp lực về thể chất và tinh thần …

Hàn Thiệu Chu hút một vài điếu thuốc và trả lời Triệu Thành: [Cậu ấy sẽ đến chỗ của cậu để tiêu tiền sau, mọi thứ hãy ghi vào trong tài khoản của tôi ].

Triệu Thành kinh doanh quán bar, vẫn luôn là ngày ngủ đêm làm việc, nhận được tin nhắn của Hàn Thiệu Chu liền trả lời lại nhanh chóng.

[Triệu Thành]: Không thành vấn đề, tôi sẽ chiêu đãi cậu ấy những thứ tốt nhất trong quán bar. Lão Hàn, cậu chờ xuất huyết nhiều* đi [cười]

*xuất huyết nhiều: mất nhiều tiền

[Hàn Thiệu Chu]: Được

[Triệu Thành]: Khen lần nữa, tiểu Mạt Minh này rất dài [Ngón tay cái] [Thích]

[Hàn Thiệu Chu]: Đừng cho cậu ấy những ý tưởng.

[Triệu Thành]: …

[Triệu Thành]: Khốn kiếp! Tôi không phải gay, xin cảm ơn! [Cười]

Hàn Thiệu Chu không trả lời, đầu bên kia cũng yên tĩnh, khi hắn hút thuốc xong và chuẩn bị về phòng thì Triệu Thành lại gửi thêm một tin nhắn.

[Triệu Thành]: Lão Hàn, đừng lo lắng cho Văn Từ, Văn Từ và chồng của cậu ấy đang sống hạnh phúc, sẽ không ly hôn đâu.

Hàn Thiệu Chu: “…”

Hàn Thiệu Chu phớt lờ tin nhắn của Triệu Thành và chuyển điện thoại sang chế độ không làm phiền.

Mạt Minh không thích mùi thuốc lá nên Hàn Thiệu Chu đi đánh răng lại, không phải sợ Mạt Minh giận, ngược lại Mạt Minh không bao giờ giận hắn, nhưng khi Mạt Minh khó chịu thì Mạt Minh sẽ cau mày, khiến cả khuôn mặt bất mãn, không thích nói chuyện.

Hắn một chút cũng không thấy được vẻ mặt của Mạt Minh, trong lòng luôn cảm thấy mình đã làm một chuyện vô cùng hoang đường.

Trở lại giường, Hàn Thiệu Chu ngồi ở bên giường, vươn tay nhẹ nhàng vén những sợi tóc lòa xòa trước trán Mạt Minh.

Ánh sáng đèn bàn màu ấm, Mạt Minh đã ngủ say, gương mặt trong trẻo, ôn hòa.

Có chút giống, nhưng có vẻ không giống nhau, lần đầu tiên nhìn thấy Mạt Minh, Hàn Thiệu Chu cảm thấy Mạt Minh ít nhất cũng giống Văn Từ đến tám phần, nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, sự giống nhau đó càng ngày càng nhạt …

Kỳ thật hắn đã lâu không quan tâm tới vấn đề này, tối nay Triệu Thành ngu ngốc làm loạn, trong đầu liền nhớ lại những chuyện trước kia.

Nói đến quen biết Mạt Minh, đã là ba năm trước.

Sau khi Văn Từ kết hôn vài ngày, Hàn Thiệu Chu một mình say khướt trong quán bar, thỉnh thoảng mới có người lại gần, tâm trạng của hắn rất tệ, ai tới cũng trừng mắt.

Chính hắn là người đã nhìn thấy Mạt Minh trước, cậu ấy ngồi ở vị trí nổi bật ngay trước tầm mắt hắn. Áo len lông cừu cùng với quần jean, ánh đèn mơ hồ chiếu vào khuôn mặt thanh tú, hàng mi mảnh mai tất cả đều hiện trước mặt rõ ràng.

Ánh mắt của Hàn Thiệu Chu gần như bị thu hút ngay lập tức, hắn gần như cho rằng đó là Văn Từ, không chỉ có hai lông mày giống nhau, cậu ấy mặc chiếc áo lanh bên trong áo len giống như Văn Từ trước đây đã mặc qua.

Nếu khuôn mặt đó chỉ khiến cho Hàn Thiệu Chu một đến hai phần hình ảnh mơ hồ, thì bộ trang phục tương tự kia kéo điểm giống nhau đến tám phần.

Người thanh niên dường như lơ đãng ngẩng đầu, sau khi nhìn về phía Hàn Thiệu Chu, cậu ấy nhìn Hàn Thiệu Chu cười ẩn ý.

Hàn Thiệu Chu mặt ngẩn ra, giây tiếp theo ma xui quỷ khiến nhấc chân đi tới.

Trên bàn đặt một ly Hawaii màu xanh lam, đá vụn trong suốt bên trong rượu màu lam như là bọt nước, thanh niên tuấn mỹ, ôn nhu, khẽ nói với Hàn Thiệu Chu: “Xin chào.”

Hàn Thiệu Chu trời sinh không có lãng mạn, cũng không có tính kiên nhẫn, rõ ràng là người chủ động bắt chuyện, vừa mở miệng lại giống như thẩm vấn phạm nhân: “Ở nơi nào? Trông còn khá nhỏ.”

“Sinh viên Đại học C, năm nay mười chín tuổi”.

“Tên gọi là gì?”

“Mạt Minh, Mạt trong ngày tận thế, Minh trong Minh Hà.”

Giọng nói nhẹ nhàng, không giống như người đang muốn đùa giỡn, nhưng Hàn Thiệu Chu cảm thấy nhìn vào ánh mắt của cậu phản chiếu chính mình, giống như những ngôi sao lấp lánh rơi xuống biển sâu, chìm rất nhanh.

Hàn Thiệu Chu theo trực giác có thể kết luận rằng Mạt Minh này có tình cảm với hắn, cho dù cậu ta có hứng thú với thân phận của mình hay chỉ là yêu hắn từ cái nhìn đầu tiên, ít nhất có thể thấy nếu hắn muốn, cậu bé này có thể cùng hắn tiến gần hơn một bước.

Hàn Thiệu Chu sau đó hồi tưởng lại ngày này, cảm thấy mình cùng Mạt Minh nói chuyện không có gì đặc biệt, chính là, khi hắn chuẩn bị rời đi sau khi uống rượu, hắn còn chưa mở miệng, Mạt Minh duỗi tay ra, nhẹ nắm lấy quần áo của hắn: “Ừ, có thể làm phiền anh?” “Anh đưa em về nhà?”

Hai má đỏ bừng, đáy mắt ánh lên một tầng nước, hắn lúng túng không biết là do uống rượu hay là do lời mời tự nguyện này.

“Vậy thì đi thôi.” Hàn Thiệu Chu không chút do dự.

Sau khi lên xe, Mạt Minh nói cho Hàn Thiệu Chu biết địa chỉ phòng thuê của cậu ta, nhưng Hàn Thiệu Chu lại nói cho người lái xe taxi tên một khách sạn, và im lặng quan sát người bên cạnh hắn….

Mạt Minh mím môi, cái gì cũng không hỏi.

Xuống xe ở cửa khách sạn, Hàn Thiệu Chu đi phía trước, đứng trước cửa xoay người nhìn lại, Mạt Minh lẳng lặng đi theo sau, không rời một bước, hắn vươn tay phải về phía Mạt Minh, Mạt Minh nhìn hắn, do dự đặt một tay vào lòng bàn tay hắn trong hai giây.

Ngay khi Hàn Thiệu Chu thu lại cánh tay, Mạt Minh trực tiếp chạm vào lồng ngực của Hàn Thiệu Chu.

Mạt Minh không tính là thấp, từ tóc xuống đến giầy cũng phải 1,9 mét, nhưng so với Hàn Thiệu Chu còn thấp hơn rất nhiều, hơi ngẩng đầu lên nhìn Hàn Thiệu Chu, nói nhỏ: “Anh Chu……”

Ngay khi bước vào phòng, Hàn Thiệu Chu liền đem Mạt Minh ở ngay cửa phòng thượng.

Miệng vẫn luôn gọi Văn Từ, gần như kịch liệt lăn lộn…

Người trong vòng tay hắn gọi hắn là Anh Chu, hết lần này đến lần khác ngẩng đầu lên định hôn lên mặt hắn.

Sáng hôm sau, Hàn Thiệu Chu dậy từ rất sớm, trước khi đi còn tháo chiếc đồng hồ giá trị trên cổ tay, đặt ở đầu giường.

Mấy ngày sau, Hàn Thiệu Chu luôn nghĩ tới đêm đó với Mạt Minh, eo thật sự nhỏ, dùng hai tay ôm lấy vào trong lòng, rất vừa vặn …

Có lẽ là vì lần đầu tiên được nếm hương vị thịt, Hàn Thiệu Chu khi nghĩ tới Văn Từ, trong đầu sẽ hiện lên hình ảnh Mạt Minh, ban đêm vô duyên vô cớ phát hỏa cũng sẽ nghĩ đến Mạt Minh.

Một tuần sau, hắn lại đến quán bar, trong lòng có chút mong đợi, vừa bước vào đã thấy Mạt Minh ngồi ở quầy bar.

Mạt Minh dựa vào quầy bar, ánh mắt lặng lẽ nhìn quanh đại sảnh, như đang tìm kiếm thứ gì đó, trong tay là một ly Hawaii xanh biếc, dáng người thon dài, thư thái.

Hàn Thiệu Chu bước đến bên cạnh Mạt Minh, đặt tay lên quầy bar và nói với người phục vụ: “Giống như cậu ta.”

Mạt Minh quay lại nhìn Hàn Thiệu Chu.

Hàn Thiệu Chu thấy rõ ràng khoảng khắc Mạt Minh nhìn mình, tia sáng từ đáy mắt tỏa ra còn rực rỡ hơn cả sao băng.

Hàn Thiệu Chu cười tủm tỉm: “Chẳng lẽ là em đang đợi tôi?”

Mạt Minh nhìn Hàn Thiệu Chu sắc mặt hơi ửng hồng, làn da trắng nõn, trên mặt lộ rõ ​​thần sắc, cậu ta thật sự không phải người có thể che giấu suy nghĩ của mình.

Mạt Minh lấy chiếc đồng hồ từ trong túi ra, đưa cho Hàn Thiệu Chu và thì thầm: “Lần trước ở khách sạn, anh đã để quên cái này.”

Sau này Hàn Thiệu Chu nghĩ lại, liệu Mạt Minh có phải là người đơn thuần, hoặc là cậu ta muốn câu con cá lớn, nhưng hết lần này đến lần khác, hắn cũng lười suy nghĩ, cho dù bên kia muốn câu cá, hắn nguyện sẽ mắc câu.

Mười phút sau, Hàn Thiệu Chu rời khỏi quán bar, giống như lần trước, Mạt Minh đi theo hắn.

Sáng hôm sau, Hàn Thiệu Chu không rời đi trước, đợi Mạt Minh tỉnh lại, sau đó nói với cậu ta về tương lai sau này…

Hàn Thiệu Chu không có dùng từ bao nuôi, hắn nói hắn đang thiếu người đồng hành, còn hỏi Mạt Minh có bằng lòng đi theo hắn không, nếu không muốn liền bỏ qua, còn nếu bằng lòng, cậu đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, không có vấn đề gì liền chuyển đến ở với hắn. Hàn Thiệu Chu cố định mỗi tháng sẽ chuyển một khoản tiền là là 60 vạn vào tài khoản của Mạt Minh.

“Em muốn thứ gì anh sẽ cố gắng đáp ứng cho em.” Hàn Thiệu Chu nói, “Nhưng anh mong em đầu óc sáng suốt, mối quan hệ của chúng ta không phải là một đôi, anh sẽ không chịu trách nhiệm về bất cứ tình cảm nào của em, hiểu không?”

Hàn Thiệu Chu nói rất nhiều yêu cầu, hắn là lần đầu tiên làm chuyện này bên ngoài, hắn không muốn nhọc lòng quá nhiều, nếu sau này chia tay, đối phương đối với hắn một khóc, hai nháo, ba đòi tự tử, hắn sẽ cảm thấy phiền đến chết.

Khi đó, Mạt Minh không chút do dự đáp ứng yêu cầu của hắn, nghiêm túc gật đầu.

Mạt Minh quả thực khiến Hàn Thiệu Chu không phải lo lắng, ba năm qua, trước mặt Hàn Thiệu Chu luôn dịu ngoan, hiểu chuyện, giống như cô dâu nhỏ đức hạnh, hơn nữa Hàn Thiệu Chu cũng rất hào phóng đối với Mạt Minh. Ngoài số tiền tiêu vặt rất nhiều hàng tháng, trong vòng ba năm tặng hai căn hộ và ba chiếc xe, sau đó biết được Mạt Minh theo học khoa diễn xuất ở trường Đại học, muốn phát triển trong giới giải trí liền trực tiếp gọi điện cho quản lý cấp cao của Tinh Từ và yêu cầu Tinh Từ Entertainment ký hợp đồng trực tiếp với Mạt Minh.

Kỳ thật, từ trong lòng hắn cảm thấy Mạt Minh không thích hợp với ngành giải trí.

Quá dịu dàng và hơi yếu đuối, kỳ thật không đủ khéo léo. Thoạt nhìn cậu không hiểu được danh lợi và sự độc ác. Nếu không có hắn, bông hoa trắng bé nhỏ này sớm muộn cũng sẽ bị người ta dẫm đạp.

Dù sao có thứ mình muốn theo đuổi là chuyện tốt, một chút hắn cũng không muốn ép Mạt Minh chỉ ở bên mình làm chim hoàng yến, hiện tại cậu ấy là người của Hàn Thiệu Chu, chỉ cần hắn bảo vệ cậu là được.

Trời còn chưa sáng, Hàn Thiệu Chu bị đánh thức bởi tiếng điện thoại.

Mơ màng để điện thoại ở bên tai, bên kia là âm thanh tức giận của ông nội truyền đến: “Ngày hôm qua đến Xuyên Hải, cũng không biết về nhà một chuyến?” Hàn Thiệu Chu nhíu mày, mắt còn chưa mở ra: “Con hiểu rồi, hôm nay con sẽ về” “Ông đã bảo nhà bếp làm bữa sáng cho con, trở về ngay bây giờ đi”

“Con không đói, con sẽ về vào buổi trưa … “

Hàn Thiệu Chu còn chưa nói xong, đầu kia Hàn Trường Tông đã cúp điện thoại.

Hàn Thiệu Chu nhíu chặt mày, sau đó ném điện thoại sang một bên, ôm chặt người trong ngực cọ cọ trước khi khó chịu đi xuống giường.

Mạt Minh cũng tỉnh lại, cố hết sức từ trên giường ngồi dậy, nhìn Hàn Thiệu Chu với đôi mắt ngái ngủ: “Anh Chu phải đi sao, để em làm bữa sáng cho anh.”

“Không cần, anh về nhà ăn cơm.”

Hàn Thiệu Chu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi, dường như nghĩ tới cái gì, liền quay đầu trở lại phòng ngủ.

Mạt Minh cũng chuẩn bị rời giường, cảm giác cơ thể tách ra làm hai nửa, mới dựa vào đầu giường nghỉ ngơi lấy sức.

“Thiếu chút nữa thì quên mất chuyện này.”

Hàn Thiệu Chu sải bước đến đầu giường, trong tay cầm một hộp quà màu vàng đen nhỏ cỡ lòng bàn tay đưa cho Mạt Minh

“Anh mua nó khi làm việc ở Nam Dương. Một chiếc vòng tay Ruby san hô rất đẹp”

Mạt Minh dùng hai tay cầm lấy hộp quà do Hàn Thiệu Chu đưa, giống như mọi lần nhận quà trước đây, nụ cười dịu dàng dưới ánh mắt: “Cảm ơn anh Chu.”

Hàn Thiệu Chu nắm cằm Mạt Minh và cúi người hôn cậu: ” Em tự mở ra xem, xem có thích hay không, anh về trước”.

Mạt Minh gật đầu: “Đi đường cẩn thận, Anh Chu.”

Rất nhanh, âm thanh từ bên ngoài phòng ngủ truyền đến, có tiếng đóng mở cửa căn hộ.

Mạt Minh thuận tay ném hộp quà lên chỗ đèn bàn trên tủ gần giường, ấn thắt lưng đau nhức, chậm rãi xuống giường tắm rửa.

——————–


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Advertisment ad adsense adlogger